Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Chương 66



Lục Mặc Hiên làm việc luôn nhanh như chớp, tìm kiếm vợ suốt năm năm rốt cuộc cũng tìm được, Lục Mặc Hiên lập tức đoạt lấy đứa nhỏ giao cho thuộc hạ mang tới nhà họ Lục, sau đó bất chấp tất cả khiêng An Nhược lên người đi đến bãi đậu xe sau đó nhét An Nhược vào trong xe.

Năm năm trước cô không nói tiếng nào ngay cả một lời giải thích cũng không có cứ như vậy bỏ anh mà đi, trong lòng Lục Mặc Hiên oán hận và ủy khuất xen lẫn lửa giận dồn dập ập vào lòng.

Mở cửa xe, tức tốc ngồi vào ghế lái, xe chạy thẳng đến biệt thư tư nhân của anh ở tỉnh bộ. An Nhược lấy di động ra muốn gọi điện cho Nam Cung Bân, màn hình di động mới vừa sáng lên đã bị Lục Mặc Hiên đưa tay đoạt lại, bịch một tiếng, di động bị ném trên ghế sau.

"Biên Huy đã biết anh tìm được em, An Nhược, mấy năm gần đây Biên Huy không phải là đang muốn sửa lại án xử sai cho nhà họ An sao? Những chứng cứ anh thu thập được đã giao cho Biên Huy, Bên Huy rất muốn nên đã đến lấy, bây giờ em đã là của anh, cả đời này của em đều thuộc về anh." Ánh mắt Lục Mặc Hiên bình tĩnh nhìn về phía trước, đạp mạnh chân ga. Tốc độ trực tiếp lên mấy chục, An Nhược vịn cửa xe, "Anh chạy chậm một chút."

"Anh muốn chạy nhanh, lúc trước em vô thanh vô tức rời đi có nghĩ đến cảm giác của anh không? Anh thật sự rất yêu em, không phải đồng tình cũng không phải vì thương cảm càng không phải vì trả nợ, anh Lục Mặc Hiên không có đồng tình đến độ vì đền bù lỗi lầm năm đó nhà họ Lục phạm phải mà đem hôn nhân tình yêu của mình áp đặt vào. An Nhược, ngày thường em rất thông minh sao đến lúc mấu chốt thì sự thông minh của em đi đâu rồi?" Lúc Lục Mặc Hiên nói, đầu không có quay qua, tốc độ nói cũng cực nhanh.

Lúc ấy rời khỏi Lục Mặc Hiên, quả thật An Nhược rất tức giận, tức giận vì Lục Mặc Hiên tiếp cận cô vì trả nợ, huống chi nhà họ Lục và cái chết của ba thoát không khỏi liên quan. Cô không có cách nào lập tức tiếp nhận con trai kẻ thù, cho dù cô đã sinh con với Lục Mặc Hiên.

Lúc mang thai An Hiên, An Nhược rất thất vọng và rối rắm, không nghi ngờ gì nữa cô đúng là đã yêu Lục Mặc Hiên, trước đây cũng vậy bây giờ và tương lai cũng thế. Giữa cô và Lục Mặc Hiên có một tấm lá chắn, đó chính là cái chết của ba cô, cô sống thiếu tình thương của ba, cùng mẹ trải qua cuộc sống khốn khổ, hình ảnh thời thơ ấu thoáng hiện lên trong đầu cô.

Lục Mặc Hiên biết An Nhược đang suy tư nên không cắt ngang cô, tốc độ lái xe cũng chậm dần. Dọc theo đường đi, trong lòng Lục Mặc Hiên rất rối bời, cảm xúc hỗn độn từ tức giận ủy khuất đến vui mừng rồi lại lo sợ.

Cho đến khi lái vào biệt thự ôm An Nhược vào trong ngực, chân bước nhanh về phía phòng ngủ ở lầu hai thì trong lòng Lục Mặc Hiên mới có chút ổn định.

Trong phòng, trên vách tường đều là ảnh của An Nhược, ảnh Lục Mặc Hiên mặc quần áo, ảnh ăn cơm, anh xem ti vi ăn khoai tây chiên, và còn có những bức ảnh hai mặt trợn trắng lộ ra nụ cười giảo hoạt.

Thân thể chấn động nhìn người đàn ông đang nôn nóng sốt ruột đặt cô dưới thân, cô cảm nhận được sự điên cuồng của anh.

Những nụ hôn kịch liệt nồng nhiệt xen lẫn nhớ nhung cuốn lấy An Nhược, trái tim An Nhược lúc lên lúc xuống theo động tác của Lục Mặc Hiên dần dần chìm nổi. Đôi tay ôm lấy Lục Mặc Hiên, khóe mắt ướt át. Nỗi nhớ nhung của anh, tình yêu của anh, cô cảm nhận được rất

“ An Nhược, vợ ơi, anh rất nhớ em.” Nụ hôn nồng nhiệt hạ xuống đồng thời bên tai An Nhược thì thầm lời vô cùng thân mật, xem cô như bảo bối mà nâng niu, Lục Mạc Hiên điên cuồng ở trên người An Nhược đòi lấy, mỗi một lần đề gọi tên An Nhược.

Đau cũng là hạnh phúc đã khắc họa rõ cảm xúc của An Nhược giờ phút này.

Biên Huy quả thật không có liên lạc với An Nhược, cho dù An Nhược gọi điện thoại cho Biên Huy, Biên Huy cũng không bắt máy. Nhưng lại nhận được điện thoại của Liễu Lăng, trong điện thoại Liễu Lăng chúc An Nhược có cuộc sống hôn nhân vui vẻ, còn nói Lục Mạc Hiên sẽ là một người bố tốt.

Đối với Biên Huy, An Nhược có chút không rõ, lúc đầu tự tay dạu mình thuật bắn súng, sư phụ đối với mình như một người cha nhưng tính tình ngày một thay đổi. Đối với nhà họ Lục, Biên Huy đã rơi vào trạng thái điên cuồng, bất chấp tất cả phải đanh đổ bằng được nhà họ Lục, có lẽ không phải vì ba cô.

Mười ngày sau, giấy gọi của tòa án được gửi đến nhà họ Lục, nhà họ Lục cực kỳ bình tĩnh. Lục Gia Dịch và Lục Thần Hạo tham dự ở tòa án, lúc trước An Hạ Lệ vô cớ bị gán lấy tội danh phản bội Đảng. Tin tức này đã nhanh chóng lên đàu trang ở các tờ báo quân sự chính trị, tình hình biến hóa nhanh chóng, cuối cùng ngay cả Sở Vạn Hùng đã rút lui khỏi chính trị cũng bị dính vào.

Tất cả quan chức nhà nước gồm phát luật và quân đội dính líu vào đều bị thẩm tra, biên bản năm đó được lật lại, mẹ An Nhược và Bùi Thư Nghi cũng bị tòa án đến lấy lời khai. Một ngày hoảng loạn bất an, ở ngoại ô tỉnh bộ Lục Mạc Hiên luôn ở bên cạnh An Nhược, cùng An Nhược sống trong biệt thự. Mấy lần An Nhược muốn gặp An Nhiên đều bị Lục Mạc Hiên cản trở, anh không để cho An Nhược gặp con trai, không muốn cho chia sẻ tình yêu An Nhược dành cho anh cho con trai.

Người đàn ông này, vì An Nhược gần như điện cuồng không chừa thủ đoạn nào ngay cả con trai ruột cũng phòng ngừa. Trì Lăng Hạo thổn thức không thôi, quyêt định đời này khóa tim mình lại, trăm ngàn lần không thể yêu phụ nữ. Một khi yêu sẽ phải chịu khổ.

Đối cới phán quyết cuối cùng, Biên Huy rất khiếp sợ. Thì ra tên đàu sỏ chân chính gây nên là Sở Vạn Hùng. Lục Gia Địch và Lục Hạo Thần không ngăn cản, mắt nhắm mắt mở, cùng lắm cũng chỉ là kẻ đông lõa mà thôi.

Kết quả của thẩm phán khiến mọi người mở rộng tầm mắt, cho rằng nhà họ Lục sẽ sụp đổ, không nghĩ tới sụp đổ chinh là nhà họ Sở, Sở Cẩn bướng bỉnh ngày xưa giờ đã trở thành trung tá ở tỉnh bộ, cuối năm nay sẽ lên Thượng tá. Vụ tai nạn nghiêm trọng đã để lại vết sẹo dài trên mặt Sở Cẩn, buôn bán cũng càng làm càng lớn, thị trường trong nước phong phú, hơn nữa không ngừng phát triển ra nước ngoài.

Vụ tai tiếng nhà họ Sở vừa lan truyền, Sở Cẩn lập tức từ trung tá biến thành tên lính bình thường, một vài đơn hàng của tập đoàn Quốc Lập tạm thời bị trả lại, những thương nhân nước ngoài cho dù có trả khoản tiền trăn ngàn cũng không muốn hợp tác với tập đoàng Quân Lập. Hông Thiên nhân cơ hội này ra tay, sai những thương nhân nước ngoài tạo áp lực, liên kết lại đạt đến thỏa thuận một lần thu mua nửa phần tập đoàn Quốc Lập.

Tin tức nhà họ Sở phá sản ba ngày liên tiếp đều đứng đầu trong các tạp chí lá cải, nhà họ Sở rối tung rối mù, còn nhà họ Lục thì lại vô cùng nào nhiệt.

Giờ phút này đứa cháu đích tôn ngàn vàng là An Hiên đang ngồi trên đùi ông cụ Lục, ông cụ Lục rất thích An Hiên đối với An Hiên hôn hết má trái rồi lại đến má phải có thể nói là yêu thương vô cùng.

Mà An Hiên cũng không cho Lục Gia Định sĩ diện, “Ông ơi, ông hôn đến mặt con đau quá, mẹ nói rồi, không để cho người ta tùy tiện hôn, con muốn xuống.” An Hiên nói xong thì cơ thể bé liều amngj giãy dụa, đôi tay cọ cọ, nóng lòng muốn thoát khỏi lồng ngực Lục Gia Định.

“ Nói hươu nói vượn! Con là cháu đích tôn của ông, ông muốn hôn con thì hôn, lời của mẹ con là chỉ những người xa lạ, ông đây cũng không phải là người xa lạ.” Lục Gia Định trực tiếp ôm An Hiên đứng lên, khóe miệng cong lên, cuối cùng ông cũng có cháu trai rồi.

Ở lầu một trong phòng vệ sinh, Vạn Mẫn buồn rầu nhìn que thử trên tay, bà đã hơn bốn mười rồi, sao giờ lại mang thai! Một tháng trước, Lục Thần Hạo hùng dũng quá độ, làm đến nửa đêm, bà nghĩ rằng ở tuổi này cũng sẽ không mang thai, sau đó không có làm các biện pháp ngừa thai. Lần này tốt lắm, nói ra xấu hổ chết đi được, bà cũng đã là bà nội của người ta rồi.

Vạn Mẫn buồn rầu vì chuyện mang thai, còn Lục Mặc Hiên thì lại nghĩ đến việc muốn cho An Nhược mạng thai lần nữa. Mặt sày mày danh mượn chuyện để có đứa bé.

Lục Mặc Hiên xé quần áo An Nhược đang mặc ra, khủy tay của tay con lại dùng sức lật người áp chế An Nhược, ai ngờ, cô vợ nhỏ này không biết móc ra một khẩy súng từ đâu để trên trán anh, Lục Mặc Hiên nhìn kỹ lại thì thấy đó chính là khẩu hoa hồng lúc đầu anh đưa cho An Nhược.

“Ngày hôm qua cùng anh điên loan đảo phượng lâu như vậy, buổi sáng lại còn làm một lần nữa. Chỗ đó của em vẫn còn đau, anh đừng giở trò nữa. Em muốn đi gặp Hiên Hiên.” Sau khi nói xong, khẩu súng trong tay An Nhược xoay một cái chuôi súng gõ lên trán Lục Mặc Hiên một cái sau đó cô nhanh chóng mặc quần áo và rửa mặt.

Lục Mặc Hiên nằm trên giường lớn thở dài, người mất đi nay lại có lại, thật muốn tiếp tục làm một lần nữa. Có lẽ do anh đòi hỏi quá độ, hôn nay bỏ qua vậy, ngày mai lại ra trận, dứt khoát hai ngày một lần.

Sau khi Lục Mặc Hiên hạ quyết tâm, trong lòng cảm thấy thư thái tiếp đó ngồi dậy lưu loát mặc quần áo.

“Người xấu, chú đưa mẹ tôi đi đâu rồi!” An Nhược vừa đi xuống cầu thang thì bât ngờ bị An Hiên đánh tới, An Nhược cúi người xuống hôn lên mặt An Hiên một cái.

An Hiên nhìn qua cổ áo An Nhược thấy được dấu đỏ trên xương quai xanh, đúng lúc Lục Mặc Hiên đi từ trên cầu thang xuống.

Trong nháy mắt An Hiên đã hiểu rõ toàn bộ, người xấu đánh mẹ nó mà còn đánh cả đêm! Chả trách ngày hôm qua nó rời giường đi tiểu thì nghe được giọng nói không ổn của mẹ. Trong phòng An Hiên có phòng vệ sinh, nhưng ở Canada phòng của An Hiên không có phòng vệ sinh, cho dù đã đến nhà họ Lục nhưng An Hiên vẫn ra khỏi phòng đến phòng vệ sinh mỗi tầng lầu đi tiểu.

Lục Mặc Hiên nhíu mày liếc nhìn xương quai xanh của An Nhược, An Nhược lập tức ngồi dậy, ánh mắt con trai quá sắc bén chắc đã bị nhìn thấy rồi! Hi vọng con trai không nói ra lwoif nói khác thường gì đó.

Trong lòng cầu nguyện, An Hiên là ai, Nam Cung Bân và Liễ Lăng luôn biêt rõ cậu là một tiểu ma vương.

“Mẹ, ngày hôm qua người bị người xấu đánh có phải không? Người xem cổ của người đỏ cả rồi, nhất định rất đau phải không? Người xất có phải đánh mẹ cả đêm hay không? Hu hu, con còn không nỡ đánh mẹ nhưng lại bị người xấu đánh!” Không biết sao An Hiên lập tức khóc hơn nữa càng khóc càng hăng hái.

Lục Gia Định đứng bên cạnh thấy cháu trai quý của mình khóc, mạt đen lại mắng Lục Mặc Hiên một trận, “ Hai người chú ý một chút, đừng để cho cháu trai ta nghe được.”

Ý tứ trong lời nói quá rõ ràng làm An Nhược lập tức đỏ mặt.

“Người xấu, ông nội, ông đánh chú ấy cho con.” An Hiên chạy đến bên cạnh Lục Gia Định, ôm lấy chân Lục Gia Định khóc nói.

Đây chính là lần đầu tiên An Hiên gọi ông là ông nội! Trên mặt Lục Gia Định tràn đầy vui mừng, thật sự cầm gậy lên đánh Lục Mặc Hiên. An Hiên được như ý làm mặt quỷ với Lục Mặc Hiên.

Lục Mặc Hiên chợt nhíu mày, trực tiếp ôm An Nhược, An Nhược quay đầu lại, không vui nói, “Đừng khiêu khích con nhỏ, nếu không nó lại nói ra lời kinh người nữa đó.”

“Đứa nhỏ này vốn là nói sự thật, ngày hôm qua em thật sự bị sanh đánh, em bị đánh mà còn rất hưởng thụ.” Lục Mặc Hiên lại gần lỗ tai An Nhược nhỏ giọng mà nói ra.

Chữ đánh này quả nhiên là….

Đúng lúc này, Lục Thiên Hạo đi lính trở về, không có nhìn ông cụ Lục, con trai, con dâu và cháu trai vội vàng chạy đến cửa toilet, lớn tiếng gào lên một câu, “Mẫn Mẫn, bà có thai? Thiệt hay giả?”

Một câu này làm cho mọi người có mạt sửng sốt.

Vạn Mẫn đi từ phòng vệ sinh ra, trên mặt đỏ ửng không có vẻ uy nghiêm của một bà nội!

Lục Gia Địch nhìn người trong phòng khách, lập tức cười lên, “Cuộc sống này thật mỹ mãn, có cháu chắt trai, giờ lại có thêm cháu nội. Ha Ha, chẳng qua ta hi vọng là cháu gái.”

Tiếng cười từ nhà họ Lục truyền ra, đông đảo bính lính trên người đeo súng dài, mặc quân trang tất cả đều nghe được lời ông cụ Lục nói, ngay lập tức cảm thây nghi ngờ. Cháu trai? Thủ trưởng phu nhân có?

Hạnh phúc lan ra khắp nhà họ Lục, Lục Mặc Hiên ôm An Nhược càng thêm chặt, An Hiên bĩu môi, lập tức dùng sức chiu vào giữa Lục Mặc Hiên và An Nhược, đầu nhỏ lộ ra bộ dáng con nít quỷ.

Hạnh phúc chính là đơn giản như vậy, cả nhà tề tụ cùng nhau.

Cuộc sống tốt đẹp còn đang tiếp tục, hạnh phúc vẫn đang dọc theo người, Lục Mặc Hiên và An Nhược tiếp tục tháng ngày áp và bị áp

Hoàn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện